ĐỒNG HÀNH

   Họ rời bỏ kinh thành lúc trời còn mờ sáng, suơng mù che phủ đồi núi, thung lũng và thành phố. Những vuờn nho còn ngái ngủ và những vuờn ô-liu hình như còn lấp lánh vài vì sao trên các ngọn cây. Họ phải ra đi, cho dù kinh thành này còn nhiều điều khiến họ lưu luyến. Nhưng còn trông đợi gì nữa, mọi sự đã đổ vỡ cả. Con người mà họ kính yêu và đặt tin tưởng đã bị hành hình. Niềm tin của họ không còn nơi bám viú, nó giống như ngọn đèn leo lét, chỉ một cơn gió nhẹ thổi qua cũng đủ làm tắt ngúm.

Hai người bước đi, lòng  nặng trĩu nỗi buồn. Họ không nói với nhau một lời. “Người buồn, cảnh có vui đâu bao giờ!” Huống chi buổi sáng sớm mờ sương hôm nay cảnh cũng buồn mà người cũng buồn rười rượi.

Nhưng có một lữ hành đã nhập bọn, đi cùng đường với họ. Ông ta chuyện trò, hỏi han một cách ân cần. Hai người cất tiếng trả lời. Họ ngạc nhiên vì ông này hình như không biết những chuyện tày đình vừa xảy ra ở kinh thành. Ông ta không biết thày cuả họ, một đaị tiên tri, thật ra là Đấng Cưú Thế, đã bị hành hình. ông khách lạ mặt tỏ ra vẫn bình tĩnh, ông lấy lời Thánh Kinh ra giảng giải cho họ. Chiuều tối, khi đến chỗ nghỉ, ông khách lạ tỏ ra còn muốn đi nữa, nhưng hai người giữ ông lại dùng bữa và nghỉ ngơi. Khi ông khách lạ cầm tấm bánh, bẻ ra . . . . thì hai người nhận cho đó chính là THÂY, vị thầy mà họ nghĩ đã chết vì cuộc hành hình.

Người Đông phương có câu “Tam nhân đồng hành, tất hữu ngả sư”, nghiã là “ba người (chúng tôi) cùng đi với nhau, chắc chắn trong đó có người xứng đáng là thầy của tôi”. Câu này thật thích hợp cho câu chuyện trên đây, một câu chuyện mà chúng ta đã nghe, đã đọc nhiều lần, vì được thuật lại từ Thánh kinh.

Các bậc đaị sư Đông phương thường dùng cách thức vừa đi vừa giảng cho môn sinh. Đức Khổng, Đức Phật đều dùng phương thức giảng dạy âý. Chúa Giê-su cũng thường giảng dạy cho các môn sinh trong những chuyến đi thầy trò cùng đồng hành. Sau khi chịu khổ nạn, chịu chết, Chúa Giê-su sống lại, Ngài vẫn dùng phương cách “đồng hành” để giảng dạy cho môn sinh.

ĐẠO là đường đi, theo nguyên nghĩa của chữ ĐẠO. Bởi thế, khi chấp nhận sống theo một tôn giáo nào, người ta gọi là THEO ĐẠO hay ĐI ĐẠO. Chuyến đi này bắt đầu từ sáng sớm, nghĩa là từ lúc người ta chấp nhận niềm tin, cho đến chiều tối, tức là khi người ta giã từ ánh sáng của trần thế để bước vào cõi sáng của đời sống vĩnh hằng. Khi chúng ta ĐI ĐẠO như thế, có một người vẫn đồng hành với chúng ta, ngừơi đó chính là THẦY chúng ta, là Chúa Giê-su, Đấng Cứu Thế. Hãy đi bên Ngài, lắng nghe lời Thày giảng dạy, chỉ dẫn. Trên đường đi, tức là khi ĐI ĐẠO, chúng ta học được biết bao nhiêu điều hay. đẹp. Đường đời nhiều đoạn, có đoạn bằng phẳng dễ đi; có đoạn ngoằn ngoèo, khó đi; có cả những đoạn trơn trượt, những con dốc khó vượt qua. Nhưng tin vào đấng đồng hành, chúng ta cứ cố gắng cất bước. Trên đường đi, cũng có khi chúng ta thấy lòng hân hoan phấn khởi, cũng có khi cảm thấy buồn chán chỉ muốn buông xuôi; nhưng chắc chắn đấng đồng hành luôn nâng đỡ, dắt dìu chúng ta; và nếu cần, sẽ bế, sẽ cõng chúng ta để vượt qua những đoạn đường đời gian nan.