|
Theo tâm lý thông thường, ai cũng sợ phải chờ đợi, ai cũng sợ phải xếp hàng cả ngày. Ít hay nhiều, sự chờ đợi nào cũng là một cực hình. Nhưng mâu thuẫn thay, chúng ta lại thường biến cuộc đời thành một thứ đợi chờ, thành những phòng đợi triền miên… Cả tuần lễ, ai cũng mong đuợc đến ngày thứ Bảy, Chúa Nhật để được nghỉ ngơi. Chúa Nhật này đến, chúng ta lại chời đợi Chúa Nhật khác đến. Tháng này đến, chúng ta lại chờ đợi tháng sau. Năm này đến, chúng ta lại chờ năm sau …
Lên Xe, chúng ta mong đến đích điểm. Khi đến nơi, chúng ta lại thấp thỏm mong ra về. Vào rạp chiếu bóng, nhiều người thường vội vàng đứng dậy trước khi cuốn phim chấm dứt, họ làm như thể vào rạp chiếu bóng là chỉ để mau đến giây phút ra về. Đi dự thánh lễ, dù lễ chưa xong, đã có người muốn vội vàng đứng lên ra về: họ làm như thể chỉ đến nhà thờ để mong cho đến giây phút tan lễ. Vừa ra khỏi nhà, đã chờ đợi để quay trở lại, nhưng khi vào nhà thì lại đợi đến lúc đi ra.
Những cặp tình nhân đang buớc vào yêu, mong đợi từng giây phút gặp nhau, khi họ gặp nhau thì lại thấp thởm mong chờ đến lần sau gặp gở. Họ dự tính cho tương lai, ngày đám hỏi đến thì họ mong chờ ngày đám cưới. Họ như mãi tính cho tương lai mà quên mất hiện tại và trân quý nhau trong giây phút hiện tại để xây dựng một tình yêu vững chắc.
Với sự nóng lòng chờ đợi giây phút sẽ tới này, chúng ta sống như thể cuộc đời không có liên hệ với những giây phút hiện tại. Chúng ta biến cuộc đời thành một thứ phòng đợi, đợi hết cái này đến điều kia, đợi cả những điều sẽ không bao giờ xảy đến.
Tháng 10 là tháng dành riêng để tôn kính Mẹ Maria với tràng chuổi Mân côi và cùng với Mẹ, sống mầu nhiệm cứu rỗi trong từng phút giây của cuộc sống. Ơn cứu rỗi không là một biến cố của quá khứ hoặc là một biến cố sẽ đến mà là một sự kiện đang diễn ra trong từng phút giây của cuộc sống. Mẹ Maria quả thực là mẫu gương cho chúng ta trong thái độ tiếp nhận ơn cứu rỗi. Thời gian đối với Mẹ không là những tháng ngày chờ đợi, mà là những tích tắc của từng khoảnh khắc đang đến với Mẹ. Với hai tiếng thưa “Xin Vâng”, Mẹ đón nhận giây phút hiện tại như một món quà cao quí nhất Thiên Chúa trao ban. Chúng ta hãy tập như Mẹ, đón nhận Thiên Chúa, những hồng ân Ngài trao ban, và cảm tạ từng giây phút trong hiện tại với tất cả tin tưởng và phó thác. Chúa trao ban cho chúng ta nhiệm vụ để thi hành trong phút giây hiện tại. Chúng ta hãy hoàn tất với tất cả cố gắng của chúng ta. Chúa trao ban cho chúng ta niềm vui của phút giây này, hãy tận hưởng như thể sẽ không còn một niềm vui nào khác. |